Làm sao để có thể quên đi người yêu cũ? Chúng ta đã thực sự quên nhau?

| Món ăn

Làm sao để quên đi người yêu cũ?

Càng quên càng thấy nhớ: Việc phải quên đi người yêu cũ, nhất là khi hai người đã có quá nhiều kỷ niệm bên nhau là chuyện không hề dễ dàng. Tại sao bạn phải cố gắng kìm mình và không cho bản thân được phép đau khổ dù chính bạn biết rằng bạn không thể quên người đó ngay lập tức? Thế nên, bạn được buồn, càng ép bản thân phải quên đi bao nhiêu thì bạn sẽ càng nhớ họ bấy nhiêu mà thôi. Nếu muốn buồn hãy buồn, nếu muốn khóc hãy khóc thật to, bởi khóc xong rồi bạn sẽ cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.

Loading...

Chấp nhận buông tay: Chấp nhận buông tay một người cũng như nhổ đi chiếc răng sâu vậy. Vào giây phút chiếc răng bị nhổ ra bạn thấy như được giải thoát, tuy nhiên lưỡi bạn cứ đưa về khoảng trống đó một cách vô thức. Ban đầu bạn sẽ cảm thấy vô cùng khó chịu, luôn cảm thấy thiếu thiếu. Sau đó, bạn không đau nữa nhưng vị trí cái răng vẫn ở đó, đôi khi bạn còn nhớ nó nữa. Quan trọng là thời gian, rồi cái mới sẽ mọc ra thôi.

Bạn và người ấy không còn là gì của nhau nữa: Rất nhiều cặp đôi sau khi chia tay vẫn cảm thấy tò mò về cuộc sống của người kia. Họ xem facebook và hỏi thăm bạn bè về tình trạng hiện giờ của người yêu cũ. Có rất nhiều người, nếu như thấy người đó có người mới thì sẽ quan sát xem người ý có xinh không, có dễ thương không, có tốt bằng họ không. Nếu như người đó hạnh phúc thì ngấm ngầm mong họ sớm chia tay, nếu như chia tay nhau rồi thì cảm thấy vui vẻ vì người ta đáng bị như vậy. Đừng như thế, sao bạn không nghĩ rằng khi đã chia tay nhau thì hai bạn là hai cuộc đời và hai mảnh ghép khác nhau, chẳng còn liên quan gì tới nhau nữa. Thế nên, nếu không chúc được nhau hạnh phúc thì tốt hơn hết là bạn không nên quan tâm những điều không đáng để quan tâm.

Chăm sóc bản thân: Đây là điều tuyệt vời nhất mà bạn có thể làm. Bạn có thể đi mua sắm, đi chơi, đi đến những nơi bạn vẫn hằng mong muốn. Bạn hãy suy nghĩ xem bạn thích gì, thích ăn gì, thích chơi gì và thoải mái thực hiện những niềm vui đó. Bạn có thể chứng minh cho mọi người thấy bạn mạnh mẽ và bạn phải sống thật hạnh phúc, bởi vì bên cạnh bạn còn rất nhiều người lo lắng và quan tâm đến bạn.

Tìm đến người tin cậy có thể tâm sự: Đừng bao giờ giấu kín tất cả những nỗi buồn một mình, bởi điều đó có thể khiến cho bạn phát điên. Hãy tìm đến bạn thân hoặc những người bạn có kinh nghiệm, họ nhất định sẽ khiến cho tâm trạng bạn khá lên. Hoặc nếu không thì bạn cũng đã xả được stress, xả được tất cả những gì khó chịu và buồn bực nhất trong lòng. Điều đó sẽ khiến cho tâm trạng của bạn khá lên rất nhiều.

Cất hết những kỷ niệm về người ấy: Chẳng bao giờ, chẳng khi nào có thể quên đi. Bởi người ấy là một phần trong cuộc sống của bạn. Những người đã đến bên bạn giống như một duyên phận nào đó, nhưng họ đã muốn rời đi thì lý do gì cũng đúng cả. Nếu người đó quyết định rời xa bạn, thì có nghĩa rằng họ không cần bạn nữa, và chẳng có lý do gì để bạn phải nuối tiếc một điều như vậy cả. Nếu tạm thời chưa quên được trong tâm trí thì ít nhất cũng cất hết đi những đồ vật như gấu bông hay ảnh, mỗi khi nhìn nó bạn lại nhớ nhung hơn mà thôi.

Mở rộng lòng mình: Thật là bất công cho chàng trai nào đó nếu phải thay thế hay lấp chỗ trống cho người yêu cũ. Thế nên đừng bao giờ vội vàng và tìm đến người mới chỉ vì nỗi cô đơn và lòng trả thù. Tình cảm là một điều rất thiêng liêng và nó sẽ bền lâu nếu bạn thực sự cần và trân trọng nó.

Chúng ta thực sự đã lãng quên nhau chưa?

Em đã chẳng biết em đã viết về anh bao nhiêu, em cũng chẳng nhớ em đã tiếc nuối chuyện tình chúng ta trong bao lâu, em chỉ biết nó đủ dài để bây giờ khi nghe thấy tên anh, tâm can em không còn đau thắt lại như những ngày xưa cũ nữa. Đôi lúc em cũng tự nhủ mình rằng: Chúng ta đã thôi dày vò nhau chưa? Chúng ta đã cam lòng mà lãng quên nhau chưa à không, em đã chấp nhận để anh ra đi chưa?…

Nhiều khi em tự hỏi khi nào là có thể quên đi một người? Khi nào là có thể tìm lại những an yên cũ mèm trong tìm thức đó. Đến khi nào em mới thôi xót xa mới thôi mong nhớ thôi mộng mờ về một ngày nắng tàn anh quay về và nói: ” Anh nhớ em nhiều. Chúng ta đừng xa rời nhau nữa.. ” Em đã chẳng biết đến khi nào đi ngang qua những chỗ ta từng đến em mới thôi nức nở đến nghẹn ngào. Em cũng chẳng biết cách nào làm ba mẹ em ngừng hỏi về anh hay nói đúng hơn là làm bản thân em thôi không còn nhìn thấy anh..

Em đã luẩn quẩn trong cái tình yêu này quá lâu đến mức mù quáng. Đã bao lần em gắng vực tâm hồn mình sống dậy dù nó chỉ còn thoi thóp hấp hối trông đến đáng buồn, nhưng những bận tâm về anh, sao em có thể đành lòng gạt ra đây? Đến bao giờ em mới có thể thoát khỏi những đau lòng về anh, có đôi lần em ước, kí ức về anh, về chúng ta sẽ chỉ như một cơn gió không hơn không kém. Ngủ một giấc rồi mở mắt dậy sẽ chẳng còn thấy nơi đâu nữa. Rồi cũng nhanh thôi, đau lòng sẽ thôi không còn tồn tại nữa…

Em đã mất cả thanh xuân để quên đi tình đầu, rồi em lại mất nửa kiếp yêu thương của một đời người để buông bỏ được anh. Ngót sau ngần ấy những nỗi đau mà ta dành cho nhau, giờ em mới biết điều làm ta thanh thản nhất sau một cuộc tình chính là khi nghe nhắc đến tên của người xưa, ruột gan ta không còn chảy máu nữa. Là khi nói về thành phố nơi họ sống, ta không còn cảm thấy chán ghét. Rằng khi đối diện với họ, ta không cần giả vờ là mình ổn, rằng mình sẽ tốt thôi..

Chúng ta đã trải qua nửa năm mặn nồng rồi dành cho nhau cả hai mùa trăng để có thể quên hết bao nhiêu đó kỉ niệm. Đôi lúc trong thâm tâm em tự hỏi, nếu mai này có lỡ gặp lại sau ngần ấy thời gian tập lãng quên nhau, ta có còn cảm thấy đau lòng không? Chúng mình đã thực sự quên nhau chưa..

Loading...
Tag:

Bình luận
0

Bình luận